水龙吟 赋春雪

元代 王恽
空斋寂寞春寒,坐来庭竹风声悄。天低云暖,冰花谁剪,须臾云扰好是东君,与时呈瑞,春回枯槁。 快黄尘厌尽,千林膏沐,休更问,青山老。我爱春来起早。 恍芸窗、光摇琼岛。玉华城郭,炊烟巷陌,酒旗风袅。 高兴悠然,沽垆思与,文园倾倒。为使君预报,春城灯火,比年时好。
kōng zhāi chūn hán   zuò lái tíng zhú fēng shēng qiāo tiān yún nuǎn bīng   huā shuí jiǎn   yún rǎo hǎo shì dōng jūn   shí chéng ruì chūn   huí gǎo    
kuài huáng chén yàn jǐn   qiān lín gào   xiū gèng wèn   qīng shān lǎo ài chūn lái zǎo    
huǎng yún chuāng guāng yáo qióng dǎo huá chéng guō chuī yān   xiàng jiǔ   fēng niǎo      
gāo xīng yōu rán     wén yuán qīng dǎo wèi shǐ jūn 使 bào chūn   chéng dēng huǒ   nián shí hǎo