水龙吟 登建康赏心亭

宋代 辛弃疾
楚天千里清秋,水随天去秋无际。 遥岑远目,献愁供恨,玉簪螺髻。 落日楼头,断鸿声里,江南游子。 把吴钩看了,栏干拍遍, 无人会,登临意。 休说鲈鱼堪脍, 尽西风,季鹰归未? 求田问舍,怕应羞见,刘郎才气。 可惜流年,忧愁风雨,树犹如此! 倩何人唤取红巾翠袖, 揾[1]英雄泪!
chǔ tiān qiān qīng qiū   shuǐ suí tiān qiū
yáo cén yuǎn   xiàn chóu gōng hèn   zān luó
luò lóu tóu   duàn hóng 鸿 shēng   jiāng nán yóu
gōu kàn le   lán gān pāi biàn  
rén huì   dēng lín
xiū shuō kān kuài  
jǐn 西 fēng   yīng guī wèi  
qiú tián wèn shè   yīng xiū jiàn   liú láng cái
liú nián   yōu chóu fēng   shù yóu  
qiàn rén huàn hóng jīn cuì xiù  
wèn   [   1   ] 1] yīng xióng