水龙吟·淡烟轻霭濛濛

宋代 赵长卿
淡烟轻霭濛濛,望中乍歇凝晴昼。才惊一霎催花,还又随风过了。清带梨梢,晕含桃脸,添春多少。向海棠点点,香红染遍,分明是、胭脂透。无奈芳心滴碎,阻游人、踏青携手。檐头线断,空中丝乱,才晴却又。帘幕闲垂处,轻风送、一番寒峭。正留君不住,潇潇更下黄昏後。
dàn yān qīng ǎi méng méng   wàng zhōng zhà xiē níng qíng zhòu cái jīng shà cuī huā   hái yòu suí fēng guò le qīng dài shāo   yūn hán táo liǎn   tiān chūn duō shǎo xiàng hǎi táng diǎn diǎn   xiāng hóng rǎn biàn   fēn míng shì yān zhī tòu nài fāng xīn suì   yóu rén qīng xié shǒu yán tóu xiàn 线 duàn   kōng zhōng luàn   cái qíng què yòu lián xián chuí chù   qīng fēng sòng fān hán qiào zhèng liú jūn zhù   xiāo xiāo gèng xià huáng hūn hòu