水龙吟·当年玉立清扬

宋代 刘克庄
当年玉立清扬,屋梁落月偏相照。而今衰飒,形骸百丑,情怀十拗。久已饰巾、尚堪扶杖,听山东诏。尽後车载汝,营丘封汝,何必在、磻溪钓。晚悟儋书玄妙。懒从他、锺离传道。不论资望推排,也做五更三老。宋玉多悲,唐衢喜哭,好闲烦恼。问天公,扑断散人二字,赐龟蒙号。
dāng nián qīng yáng   liáng luò yuè piān xiāng zhào ér jīn shuāi   xíng hái bǎi chǒu   qíng huái 怀 shí niù jiǔ shì jīn shàng kān zhàng   tīng shān dōng zhào jǐn hòu chē zài   yíng qiū fēng   zài pán diào wǎn dān shū xuán miào lǎn cóng zhōng chuán dào lùn wàng tuī pái   zuò gēng sān lǎo sòng duō bēi   táng   hào xián fán nǎo wèn tiān gōng   duàn sǎn rén èr   guī méng hào