水龙吟·当年睡里闻香

宋代 方岳
当年睡里闻香,阿谁唤做花间瑞。巾飘沈水,笼熏古锦,拥青绫被。初日酣晴,柔风逗暖,十分情致。掩窗绡,待得香融酒醒,尽消受、这春思。从把万红排比。想较伊、更争些子。诗仙老手,春风妙笔,要题教似。十里扬州,三生杜牧,可曾知此。趁紫唇微绽,芳心半透,与骚人醉。
dāng nián shuì wén xiāng   ā shuí huàn zuò huā jiān ruì jīn piāo shěn shuǐ   lóng xūn jǐn   yōng qīng líng bèi chū hān qíng   róu fēng dòu nuǎn   shí fēn qíng zhì yǎn chuāng xiāo   dài de xiāng róng jiǔ xǐng   jǐn xiāo shòu zhè chūn cóng wàn hóng pái xiǎng jiào gèng zhēng xiē shī xiān lǎo shǒu   chūn fēng miào   yào jiào shì shí yáng zhōu   sān shēng   zēng zhī chèn chún wēi zhàn   fāng xīn bàn tòu   sāo rén zuì