水龙吟(次清真梨花韵)

宋代 楼夫
素娥洗尽繁妆,夜深步月秋千地。轻腮晕玉,柔肌笼粉,缁尘敛避。霁雪留香,晓云同梦,昭阳宫闭。怅仙园路杳,曲栏人寂,疏雨湿、盈盈泪。 未放游峰叶底。怕春归、不禁狂吹。象床困倚,冰魂微醒,莺声唤起。愁对黄昏,恨催寒食,满襟离思。想千红过尽,一枝独冷,把梅花比。
é jǐn fán zhuāng   shēn yuè qiū qiān qīng sāi yūn   róu lóng fěn   chén liǎn xuě liú xiāng   xiǎo yún tóng mèng   zhāo yáng gōng chàng xiān yuán yǎo   lán rén   shū shī 湿 yíng yíng lèi
wèi fàng yóu fēng chūn guī jīn kuáng chuī xiàng chuáng kùn   bīng hún wēi xǐng   yīng shēng huàn chóu duì huáng hūn   hèn cuī hán shí   mǎn jīn xiǎng qiān hóng guò jǐn   zhī lěng   méi huā