水龙吟 次东坡杨花韵

宋代 单人耘
人间我爱杨花,江村一夜如霜坠。谁云轻薄,分明滞重,仁人情思。 不羡朱门,偏循白屋,蓬扉掩闭。奈空庖灶冷,春陂苇湿,风纵暖,吹难起。 应恨非绵非粟,落箪瓢、怎生煮缀。沾臆忽睹,一筐荠老,半床絮碎。 飞扑门前,旋飘陌上,终沈池水。自古来、惟有杨花,年年替天垂泪。
rén jiān ài yáng huā   jiāng cūn shuāng zhuì shuí yún qīng   fēn míng zhì zhòng   rén rén qíng
xiàn zhū mén   piān xún bái   péng fēi yǎn nài kōng páo zào lěng   chūn bēi wěi shī 湿   fēng zòng nuǎn   chuī nán
yīng hèn fēi mián fēi   luò dān piáo zěn shēng zhǔ zhuì zhān   kuāng lǎo   bàn chuáng suì
fēi mén qián   xuán piāo shàng   zhōng shěn chí shuǐ lái wéi yǒu yáng huā   nián nián tiān chuí lèi