水龙吟 春晚倚楼见海棠叶底馀花同谷林赋

清代 厉鹗
残春能几番风,猩云一朵藏深翠。嫣然最小,窥人阑角,怜伊睡起。 羞见当时,天衣涴藓,宫鬟垂地。叹宣华旧色,鸟声啼尽,迟开处,伶俜矣。 尚恐朱颜易老,倩蔷薇、殷勤钩袂。楼高十二,妆轻粉瘦,绡痕寄泪。 雨雨风风,铃儿未掣,蜂儿先退。待解愁知道,前身记得,晚花流水。
cán chūn néng fān fēng   xīng yún duǒ cáng shēn cuì yān rán zuì xiǎo   kuī rén lán jiǎo   lián shuì
xiū jiàn dāng shí   tiān xiǎn   gōng huán chuí tàn xuān huá jiù   niǎo shēng jǐn   chí kāi chù   líng pīng
shàng kǒng zhū yán lǎo   qiàn qiáng wēi yīn qín gōu mèi lóu gāo shí èr   zhuāng qīng fěn shòu   xiāo hén lèi
fēng fēng   líng ér wèi chè   fēng ér xiān tuì 退 dài jiě chóu zhī dào   qián shēn de   wǎn huā liú shuǐ