水龙吟(春晚)

宋代 张绍文
日迟风软花香,因人天气情怀懒。牡丹谢了,酴醿开後,红稀绿暗。慵下妆楼,倦吟鸾镜,粉轻脂淡。叹韶华迤逦,将春归去,沈思处、空肠断。 长是愁蛾不展。话春心、只凭双燕。良辰美景,可堪虚负,登临心眼。雁杳鱼沈,信音难托,水遥山远。但无言,倚遍阑干十二,对芳天晚。
chí fēng ruǎn huā xiāng   yīn rén tiān qíng huái 怀 lǎn dan xiè le   kāi hòu   hóng 绿 àn yōng xià zhuāng lóu   juàn yín luán jìng   fěn qīng zhī dàn tàn sháo huá   jiāng chūn guī   shěn chù kōng cháng duàn
cháng shì chóu é zhǎn huà chūn xīn zhǐ píng shuāng yàn liáng chén měi jǐng   kān   dēng lín xīn yǎn yàn yǎo shěn   xìn yīn nán tuō   shuǐ yáo shān yuǎn dàn yán   biàn lán gān shí èr   duì fāng tiān wǎn