水龙吟 春思

清代 黄锡朋
一竿红日催人,起来百舌枝头闹。韶光初媚,花期将届,条风先报。 垂柳含娇,平沙带嫩,正堪游眺。叹黄尘紫陌,兰台走马,知辜负,春多少。 犹是轻寒料峭。问良辰、芳菲渐到。江汀烟霭,红桥画舫,几人欢笑。 靓女明妆,踏青归晚,不胜窈窕。未多时,又是双双紫燕,穿帘斗巧。
gān 竿 hóng cuī rén   lai bǎi shé zhī tóu nào sháo guāng chū mèi huā   jiāng jiè tiáo   fēng xiān bào    
chuí liǔ hán jiāo   píng shā dài nèn   zhèng kān yóu tiào tàn huáng chén lán   tái zǒu zhī   chūn   duō shǎo    
yóu shì qīng hán liào qiào wèn liáng chén fāng fēi jiàn dào jiāng tīng yān ǎi hóng qiáo huà   fǎng rén huān   xiào        
liàng míng zhuāng   qīng guī wǎn   shèng yǎo tiǎo wèi duō shí yòu   shì shuāng shuāng yàn chuān   lián 穿 dòu qiǎo