水龙吟 春恨

宋代 陈亮
闹花深处层楼,画帘半卷东风软。春归翠陌,平莎茸嫩,垂杨金浅。迟日催花,淡云阁雨,轻寒轻暖。恨芳菲世界,游人未赏,都付与、莺和燕。 寂寞凭高念远。向南楼、一声归雁。金钗斗草,青丝勒马,风流云散。罗绶分香,翠绡对泪,几多幽怨。正销魂,又是疏烟淡月,子规声断。
nào huā shēn chù céng lóu   huà lián bàn juǎn dōng fēng ruǎn chūn guī cuì   píng shā rōng nèn   chuí yáng jīn qiǎn chí cuī huā   dàn yún   qīng hán qīng nuǎn hèn fāng fēi shì jiè   yóu rén wèi shǎng   dōu yīng yàn
píng gāo niàn yuǎn xiàng nán lóu shēng guī yàn jīn chāi dòu cǎo   qīng   fēng liú yún sàn luó shòu fēn xiāng   cuì xiāo duì lèi   duō yōu yuàn zhèng xiāo hún   yòu shì shū yān dàn yuè   guī shēng duàn