水龙吟 采药径

宋代 葛长庚
云屏漫锁空山,寒猿啼断松枝翠。芝英安在,术苗已老,徒劳屐齿。应记洞中,凤箫锦瑟,镇常歌吹。怅苍苔路杳,石门信断,无人问、溪头事。 回首暝烟无际,但纷纷、落花如泪。多情易老,青鸾何处,书成难寄。欲问双娥,翠蝉金凤,向谁娇媚。想分香旧恨,刘郎去后,一溪流水。
yún píng màn suǒ kōng shān   hán yuán duàn sōng zhī cuì zhī yīng ān zài   shù miáo lǎo   láo chǐ 齿 yìng dòng zhōng   fèng xiāo jǐn   zhèn cháng chuī chàng cāng tái yǎo   shí mén xìn duàn   rén wèn tóu shì
huí shǒu míng yān   dàn fēn fēn luò huā lèi duō qíng lǎo   qīng luán chǔ   shū chéng nán wèn shuāng é   cuì chán jīn fèng   xiàng shuí jiāo mèi xiǎng fēn xiāng jiù hèn   liú láng hòu   liú shuǐ