水龙吟

宋代 程垓
夜来风雨匆匆,故园定是花无几。愁多愁极,等闲孤负,一年芳意。 柳困花慵,杏青梅小,对人容易。算好春长在,好花长见,元只是、人憔悴。 回首池南旧事。恨星星、不堪重记。如今但有,看花老眼,伤时清泪。 不怕逢花瘦,只愁怕、老来风味。待繁红乱处,留云借月,也须拼醉。
lái fēng cōng cōng   yuán dìng shì huā chóu duō chóu děng   xián   nián fāng    
liǔ kùn huā yōng   xìng qīng méi xiǎo   duì rén róng suàn hǎo chūn zhǎng zài hǎo   huā zhǎng jiàn yuán   zhǐ shì rén qiáo cuì      
huí shǒu chí nán jiù shì hèn xīng xing kān zhòng jīn dàn yǒu kàn huā lǎo   yǎn shāng shí qīng   lèi        
féng huā shòu   zhǐ chóu lǎo lái fēng wèi dài fán hóng luàn chù liú yún   jiè yuè   pīn zuì