水龙吟

元代 白朴
洞庭春水如天,岳阳楼上谁开宴。飘零郑子,危栏倚遍,山长恨远。 何处兰舟,彩霞浮漾,笙箫一片。有娥眉起舞,含嚬凝睇,分明是、旧仙媛。 风起鱼龙浪卷,望行云、飘然不见。人生几许,悲欢离聚,情钟难遣。 闻道当时,汜人能诵,招魂九辩。又何如乞我,轻绡数尽,写湘中怨。
dòng tíng chūn shuǐ tiān   yuè yáng lóu shàng shuí kāi yàn piāo líng zhèng zi wēi   lán biàn shān   cháng hèn yuǎn    
chǔ lán zhōu   cǎi xiá yàng   shēng xiāo piàn yǒu é méi hán   pín níng fēn   míng shì jiù xiān yuàn      
fēng lóng làng juǎn   wàng xíng yún piāo rán jiàn rén shēng bēi huān   qíng zhōng   nán qiǎn      
wén dào dāng shí   rén néng sòng   zhāo hún jiǔ biàn yòu qīng   xiāo shù jǐn xiě   xiāng zhōng yuàn