水龙吟

元代 白朴
倚阑千里风烟,下临吴楚知无地。有人高枕,楼居长夏,昼眠夕寐。 惊觉游仙,紫毫吐凤,玉觞吞蚁。更谁人似得,渊明太白,诗中趣、酒中味。 惭愧东溪处士,待他年、好山分翠。人生何苦,红尘陌上,白头浪里。 四壁窗明,雨盂粥罢,暂时打睡。尽闻鸡祖逖,中宵狂舞,蹴刘琨起。
lán qiān fēng yān   xià lín chǔ zhī yǒu rén gāo zhěn lóu   cháng xià zhòu   mián mèi    
jīng jué yóu xiān   háo fèng   shāng tūn gèng shuí rén shì yuān   míng tài bái shī   zhōng jiǔ zhōng wèi      
cán kuì dōng chǔ shì   dài nián hǎo shān fēn cuì rén shēng hóng chén   shàng bái tóu   làng      
chuāng míng   zhōu   zàn shí shuì jǐn wén zhōng   xiāo kuáng   liú kūn