水龙吟

元代 白朴
短亭休唱阳关,柳丝惹尽行人怨。鸳鸯只影,荷枯苇淡,沙寒水浅。 红绶双衔,玉簪中断,苦难留恋。更黄花细雨,征鞍催上,青衫泪、一时溅。 回首孤城不见,黯秋空、去鸿一线。情缘未了,谁教重赋,春风人面。 斗草闲庭,采香幽径,旧曾行遍。谩今宵酒醒,无言有恨,恨天涯远。
duǎn tíng xiū chàng yáng guān   liǔ jìn xíng rén yuàn yuān yāng zhī yǐng   wěi dàn shā   hán shuǐ qiǎn    
hóng shòu shuāng xián   zān zhōng duàn   nàn liú liàn gèng huáng huā zhēng   ān cuī shàng qīng   shān lèi shí jiàn      
huí shǒu chéng jiàn   àn qiū kōng hóng 鸿 xiàn qíng 线 yuán wèi liǎo shuí jiào   zhòng chūn fēng   rén miàn      
dòu cǎo xián tíng   cǎi xiāng yōu jìng   jiù céng xíng biàn mán jīn xiāo jiǔ xǐng   yán yǒu hèn hèn   tiān yuǎn