水龙吟

元代 白朴
醉乡千古人行,看来直到亡何地。如何物外,华胥境界,升平梦寐。 鸾驭翩翩,蝶魂栩栩,俯观群蚁。恨周公不见,庄生一去,谁真解、黑甜味。 闻道希夷高卧,占三峰、华山重翠。寻常羡杀,清风岭上,白云堆里。 不负平生,算来惟有,日高春睡。有林间剥啄,忘机幽鸟,唤先生起。
zuì xiāng qiān rén xíng   kàn lái zhí dào wáng wài huá   jìng jiè shēng   píng mèng mèi    
luán piān piān   dié hún   guān qún hèn zhōu gōng jiàn zhuāng   shēng shuí   zhēn jiě hēi tián wèi      
wén dào gāo   zhàn sān fēng huà shān zhòng cuì xún cháng xiàn shā qīng fēng   lǐng shàng bái yún   duī      
píng shēng   suàn lái wéi yǒu   gāo chūn shuì yǒu lín jiān zhuó wàng   yōu niǎo huàn   xiān sheng