水龙吟

元代 谭处端
本初一点来时,幸然体态淳和好。迤生增爱,缘尘蒙昧,无穷真宝。 个个人迷,到如斯尽,逐情生老。把仙胎容易,浮沈苦海,随波浪,成虚耗。 速悟轮回返照。把尘心、须当颠倒。烟消火灭,冰凝玉结,长生芝草。 默默志论,讨常坚守,自家炉灶。向三千功里,殷勤锻炼,定将来了。
běn chū diǎn lái shí   xìng rán tài chún hǎo shēng zēng ài yuán   chén méng mèi   qióng zhēn bǎo    
rén   dào jǐn   zhú qíng shēng lǎo xiān tāi róng   shěn hǎi suí   làng chéng   hào    
lún huí fǎn zhào chén xīn dāng diān dào yān xiāo huǒ miè bīng níng   jié cháng shēng zhī   cǎo        
zhì lùn   tǎo cháng jiān shǒu   jiā zào xiàng sān qiān gōng yīn   qín duàn liàn dìng   jiāng lái le