水龙吟

元代 刘敏中
牡丹何可无言,广平曾有梅花赋。蹉跎老矣,愁多欢少,花开人去。 黄绢飞来,分明却见,旧家风度。是东皇,唤取玉堂仙伯,要长在、花间住。 惭愧相思千里,也看同去年崔护。诗盟酒伴,吟看醉绕,应无重数。 寂寞江亭,青山不断,碧云将暮。对夕阳老树,悠然北望,诵天香句。
dan yán   guǎng 广 píng céng yǒu méi huā cuō tuó lǎo   chóu duō huān shǎo   huā kāi rén
huáng juàn fēi lái   fēn míng què jiàn   jiù jiā fēng shì dōng huáng   huàn táng xiān   yào zhǎng zài huā jiān zhù
cán kuì xiāng qiān   kàn tóng nián cuī shī méng jiǔ bàn   yín kàn zuì rào   yīng chóng shù
jiāng tíng   qīng shān duàn   yún jiāng duì yáng lǎo shù   yōu rán běi wàng   sòng tiān xiāng