水龙吟

元代 谭处端
瑞云捧出三峰,上真下化宸游地。祥云深锁,琼楼宝殿,琳宫幽邃。 万顷岚光里。依稀降、玉泉莲水。望仙人掌上,弯弯初月,常晶莹,无瑕翳。 碧嶂层层苍翠。乱峰巅、猿叫鹤唳。我来感叹,尘中缰绊,恩情名利。 滚滚甘随,逝波流转,几人攀跻。现停停云汉,安然不动,作阴阳髓。
ruì yún pěng chū sān fēng   shàng zhēn xià huà chén yóu xiáng yún shēn suǒ   qióng lóu bǎo diàn 殿   lín gōng yōu suì
wàn qǐng lán guāng jiàng quán lián shuǐ wàng xiān rén zhǎng shàng   wān wān chū yuè   cháng jīng yíng   xiá
zhàng céng céng cāng cuì luàn fēng diān yuán jiào lái gǎn tàn   chén zhōng jiāng bàn   ēn qíng míng
gǔn gǔn gān suí   shì liú zhuǎn   rén pān xiàn tíng tíng yún hàn   ān rán dòng   zuò yīn yáng suǐ