水龙吟

宋代 朱敦儒
晓来极目同云,暧空降雪花零乱。平生尘想,老来俗状,都齐惊散。玉凤凌霄,素虬横海,一杯相劝。任霓裳学舞,梅妆作面,终不似、天裁翦。 正是年华美满。斗迎春、巧飞钗燕。冲寒醉眼,倚空长揖,群仙笑粲。说道瑶池,有人来报,西真开宴。便争回蕊佩,高驰羽驾,卷东风转。
xiǎo lái tóng yún   ài kōng jiàng xuě huā líng luàn píng shēng chén xiǎng   lǎo lái zhuàng   dōu jīng sàn fèng líng xiāo   qiú héng hǎi   bēi xiāng quàn rèn cháng xué   méi zhuāng zuò miàn   zhōng shì tiān cái jiǎn
zhèng shì nián huá měi mǎn dòu yíng chūn qiǎo fēi chāi yàn chōng hán zuì yǎn   kōng cháng   qún xiān xiào càn shuō dào yáo chí   yǒu rén lái bào   西 zhēn kāi yàn biàn 便 zhēng huí ruǐ pèi   gāo chí jià   juǎn dōng fēng zhuǎn