水龙吟

清代 龚自珍
君家花月笙歌,葛裙那许陪宵燕。啸如鲁柱,才如窦锦,遇如班扇。 蓬鬓慵妆,蛾眉怕妒,天寒谁管。算平生已矣,春风一度,恩歇绝,何曾怨。 一夕仓皇家变,抱琵琶、倾城都散。雍门琴碎,雀台香烬,西陵墓远。 块土争还,芳魂永守,秋燐如电。忆史家、柱叔敖公,千载下,今重见。
jūn jiā huā yuè shēng   qún péi xiāo yàn xiào zhù   cái dòu jǐn   bān shàn
péng bìn yōng zhuāng   é méi   tiān hán shuí guǎn suàn píng shēng   chūn fēng   ēn xiē jué   zēng yuàn
cāng huáng jiā biàn   bào pa qīng chéng dōu sàn yōng mén qín suì   què tái xiāng jìn   西 líng yuǎn
kuài zhēng hái   fāng hún yǒng shǒu   qiū lín diàn shǐ jiā zhù shū áo gōng   qiān zǎi xià   jīn zhòng jiàn