水龙吟

宋代 秦观
小楼连远横空,下窥绣毂雕鞍骤。朱帘半卷,单衣初试,清明时候。 破暖轻风,弄晴微雨,欲无还有。卖花声过尽,斜阳院落,红成阵、飞鸳甃。 玉佩丁东别后,怅佳期、参差难又。名缰利锁,天还知道,和天也瘦。 花下重门,柳边深巷,不堪回首。念多情,但有当时皓月,向人依旧。
xiǎo lóu lián yuǎn héng kōng   xià kuī xiù diāo ān zhòu zhū lián bàn juǎn   dān chū shì   qīng míng shí hou
nuǎn qīng fēng   nòng qíng wēi   hái yǒu mài huā shēng guò jǐn   xié yáng yuàn luò   hóng chéng zhèn fēi yuān zhòu
pèi dīng dōng bié hòu   chàng jiā cēn nán yòu míng jiāng suǒ   tiān hái zhī dào   tiān shòu
huā xià chóng mén   liǔ biān shēn xiàng   kān huí shǒu niàn duō qíng   dàn yǒu dāng shí hào yuè   xiàng rén jiù