水龙吟

宋代 叶梦得
舵楼横笛孤吹,暮云散尽天如水。人间底事,忽惊飞堕,冰壶千里。玉树风清,漫披遥卷,与空无际。料嫦娥此夜,殷勤偏照,知人在、千山里。 常恨孤光易转,仗多情、使君料理。一杯起舞,曲终须寄,狂歌重倚。为问飘流,几逢清影,有谁同记。但尊中有酒,长追旧事,拚年年醉。
duò lóu héng chuī   yún sàn jìn tiān shuǐ rén jiān shì   jīng fēi duò   bīng qiān shù fēng qīng   màn yáo juǎn   kōng liào cháng é   yīn qín piān zhào   zhī rén zài qiān shān
cháng hèn guāng zhuǎn   zhàng duō qíng shǐ 使 jūn liào bēi   zhōng   kuáng zhòng wèi wèn piāo liú   féng qīng yǐng   yǒu shuí tóng dàn zūn zhōng yǒu jiǔ   zhǎng zhuī jiù shì   pàn nián nián zuì