水龙吟

宋代 蔡松年
太行之麓清辉,地和气秀名天下。共山沐涧,济源盘谷,端如倒蔗。 风物宜人,绿橙霜晓,紫兰清夏。望青帘尽是,长腰玉粒,君莫问、香醪价。 我已山前问舍。种溪梅、千株缟夜。风琴月笛,松窗竹径,须君命驾。 住世还丹,坐禅方丈,草堂莲社。拣云泉,巧与余心会处,托龙眠画。
tài xíng zhī qīng huī   xiù míng tiān xià gòng shān jiàn   yuán pán   duān dào zhè
fēng rén   绿 chéng shuāng xiǎo   lán qīng xià wàng qīng lián jìn shì   cháng yāo   jūn wèn xiāng láo jià
shān qián wèn shě zhǒng méi qiān zhū gǎo fēng qín yuè   sōng chuāng zhú jìng   jūn mìng jià
zhù shì huán dān   zuò chán fāng zhang   cǎo táng lián shè jiǎn yún quán   qiǎo xīn huì chù   tuō lóng mián huà