水龙吟

宋代 吴琚
紫皇高宴萧台,双成戏击琼包碎。何人为把,银河水翦,甲兵都洗。玉样乾坤,八荒同色,了无尘翳。喜冰销太液,暖融鳷鹊,端门晓、班初退。 圣主忧民深意。转鸿钧、满天和气。太平有象,三宫二圣,万年千岁。双玉杯深,五云楼迥,不妨频醉。细看来、不是飞花,片片是、丰年瑞。
huáng gāo yàn xiāo tái   shuāng chéng qióng bāo suì rén wéi   yín shuǐ jiǎn   jiá bīng dōu yàng qián kūn   huāng tóng   liǎo chén bīng xiāo tài   nuǎn róng zhī què   duān mén xiǎo bān chū tuì 退
shèng zhǔ yōu mín shēn zhuǎn hóng 鸿 jūn mǎn tiān tài píng yǒu xiàng   sān gōng èr shèng   wàn nián qiān suì shuāng bēi shēn   yún lóu jiǒng   fáng pín zuì kàn lái shì fēi huā   piàn piàn shì fēng nián ruì