水龙吟

宋代 马子严
东君直是多情,好花一夜都开尽。杏梢零落,药栏迟暮,不教宁静。风度秋千,日移帘幕,翠红交映。正太真浴罢,西施浓抹,都沉醉、娇相称。 磨遍绿窗铜镜。挽春衫、不堪比并。暮云空谷,佳人何处,碧苔侵迳。睡里相看,酒边凝想,许多风韵。问因何,却欠一些香味,惹傍人恨。
dōng jūn zhí shì duō qíng   hǎo huā dōu kāi jǐn xìng shāo líng luò   yào lán chí   jiào níng jìng fēng qiū qiān   lián   cuì hóng jiāo yìng zhèng tài zhēn   西 shī nóng   dōu chén zuì jiāo xiāng chèn
biàn 绿 chuāng tóng jìng wǎn chūn shān kān bìng yún kōng   jiā rén chǔ   tái qīn jìng shuì xiāng kàn   jiǔ biān níng xiǎng   duō fēng yùn wèn yīn   què qiàn xiē xiāng wèi   bàng rén hèn