水龙吟

宋代 孔夷
岁穷风雪飘零,望迷万里云垂冻。红绡碎翦,凝酥繁缀,烟深霜重。疏影沉波,暗香和月,横斜浮动。怅别来,欲把芳菲寄远,远羌管、吹三弄。寂寞玉人睡起,污残妆、不胜姣凤。盈盈山馆,纷纷客路,相思谁共。才与风流,赋称清艳,多情唯宋。算襄王,枉被梨花瘦损,又成春梦。
suì qióng fēng xuě piāo líng   wàng wàn yún chuí dòng hóng xiāo suì jiǎn   níng fán zhuì   yān shēn shuāng zhòng shū yǐng chén   àn xiāng yuè   héng xié dòng chàng bié lái   fāng fēi yuǎn   yuǎn qiāng guǎn chuī sān nòng rén shuì   cán zhuāng shèng jiāo fèng yíng yíng shān guǎn   fēn fēn   xiāng shuí gòng cái fēng liú   chēng qīng yàn   duō qíng wéi sòng suàn xiāng wáng   wǎng bèi huā shòu sǔn   yòu chéng chūn mèng