水龙吟

宋代 刘辰翁
看人削树成槎,布帆海上秋风浪。白头坡老,知津水手,倚桄榔杖。九点齐州,半生髀肉,烟尘苍莽。但北窗梦转,青阴满眼,抚陈迹、玩新涨。 世事艰难已遍,笑而今、不堪重想。龙筋虎骨,根深伏兔,擎空千丈。礼乐文章,终须梦卜,南人为相。问凌烟生面,他时仿佛,似何人像。
kàn rén xuē shù chéng chá   fān hǎi shàng qiū fēng làng bái tóu lǎo   zhī jīn shuǐ shǒu   guāng láng zhàng jiǔ diǎn zhōu   bàn shēng ròu   yān chén cāng mǎng dàn běi chuāng mèng zhuǎn   qīng yīn mǎn yǎn   chén wán xīn zhǎng
shì shì jiān nán biàn   xiào ér jīn kān zhòng xiǎng lóng jīn   gēn shēn   qíng kōng qiān zhàng yuè wén zhāng   zhōng mèng   nán rén wéi xiāng wèn líng yān shēng miàn   shí fǎng 仿   shì rén xiàng