水龙吟

宋代 陈著
百花开遍园林,又春归也谁为主。深黄浅紫,娇红腻白,他谁能妒。似不胜情,醉归花月,梦回云雨。又丰肌、恰被东风摇动,盈盈底、霓裳舞。 世事纷纷无据。与杨花、飞来飞去。当年斗大,知他多少,蜂窥蝶觑。金谷春移,玉华人散,此愁难诉。漫寻思,承诏沈香亭上,倚阑干处。
bǎi huā kāi biàn yuán lín   yòu chūn guī shuí wéi zhǔ shēn huáng qiǎn   jiāo hóng bái   shuí néng shì shèng qíng   zuì guī huā yuè   mèng huí yún yòu fēng qià bèi dōng fēng yáo dòng   yíng yíng cháng
shì shì fēn fēn yáng huā fēi lái fēi dāng nián dǒu   zhī duō shǎo   fēng kuī dié jīn chūn   huá rén sàn   chóu nán màn xín   chéng zhào shěn xiāng tíng shàng   lán gān chù