水龙吟

宋代 张榘
昼长帘幕低垂,时时风度杨花过。梁间燕子,芹随香觜,频沾泥污。苦被流莺,蹴翻花影,一阑红露。看残梅飞尽,枝头微认,青青子、些儿大。 谁道洞门无锁。翠苔藓、何曾踏破。好天良夜,清风明月,正须著我。闲展蛮笺,寄情词调,唱成谁和。问晓山亭下,山茶经雨,早来开么。
zhòu zhǎng lián chuí   shí shí fēng yáng huā guò liáng jiān yàn zi   qín suí xiāng   pín zhān bèi liú yīng   fān huā yǐng   lán hóng kàn cán méi fēi jǐn   zhī tóu wēi rèn   qīng qīng xiē ér
shuí dào dòng mén suǒ cuì tái xiǎn zēng hǎo tiān liáng   qīng fēng míng yuè   zhèng zhù xián zhǎn mán jiān   qíng diào   chàng chéng shuí wèn xiǎo shān tíng xià   shān chá jīng   zǎo lái kāi me