水龙吟

宋代 黄垍
晴江衮衮东流,为谁流得新愁去。新愁都在,长亭望际,扁舟行处。歌罢翻香,梦回呵酒,别来无据。恨荼_吹尽,樱桃过了,便只恁、成孤负。 须信情钟易感,数良辰、佳期应误。才高自叹,彩云空咏,凌波谩赋。团扇尘生,吟笺泪渍,一觞慵举。但丁宁双燕,明年还解,寄平安否。
qíng jiāng gǔn gǔn dōng liú   wèi shuí liú xīn chóu xīn chóu dōu zài   cháng tíng wàng   piān zhōu xíng chǔ fān xiāng   mèng huí jiǔ   bié lái hèn   _ chuī jǐn   yīng táo guò le   biàn 便 zhī nèn chéng
xìn qíng zhōng gǎn   shù liáng chén jiā yīng cái gāo tàn   cǎi yún kōng yǒng   líng mán tuán shàn chén shēng   yín jiān lèi   shāng yōng dàn dīng níng shuāng yàn   míng nián hái jiě   píng ān fǒu