水龙吟

宋代 张鎡
余曰:人间虚幻,子能毕辞荣宠,清净寡欲,当享万寿。惊觉,因赋此词,乙丑冬十二月也 这番真个休休,梦中深谢仙翁教。浮生幻境,向来识破,那堪又老。苦我身心,顺他眼耳,思量颠倒。许多时打_,鲇鱼上竹,被人弄、知多少。 解放微官系缚,似笼槛、猿归林草。云山有约,儿孙无债,为谁烦恼。自古高贤,急流勇退,直须闻早。把忧煎换取,长伸脚睡,大开口笑。
yuē   rén jiān huàn   zi néng róng chǒng   qīng jìng guǎ   dāng xiǎng wàn shòu 寿 jīng jué   yīn   chǒu dōng shí èr yuè
zhè fān zhēn xiū xiū   mèng zhōng shēn xiè xiān wēng jiào shēng huàn jìng   xiàng lái shí   kān yòu lǎo shēn xīn   shùn yǎn ěr   liáng diān dào duō shí   _   _, nián shàng   zhú bèi rén nòng zhī duō
jiě fàng wēi guān   shì lóng jiàn yuán guī lín cǎo yún shān yǒu yuē   ér sūn zhài   wèi shuí fán nǎo gāo xián   liú yǒng tuì 退   zhí wén zǎo yōu jiān huàn   zhǎng shēn jiǎo shuì   kāi kǒu xiào