水龙吟

宋代 晁端礼
岭梅香雪飘零尽,繁杏枝头犹未。小桃一种,妖娆偏占,春工用意。微喷丹砂,半含朝露,粉墙低倚。似谁家丱女,娇痴怨别,空凝睇、东风里。 好是佳人半醉。近横波、一枝争媚。元都观里,武陵溪上,空随流水。惆怅如红雨,风不定、五更天气。念当年门里,如今陌上,洒离人泪。
lǐng méi xiāng xuě piāo líng jǐn   fán xìng zhī tóu yóu wèi xiǎo táo zhǒng   yāo ráo piān zhàn   chūn gōng yòng wēi pēn dān shā   bàn hán zhāo   fěn qiáng shì shuí jiā guàn   jiāo chī yuàn bié   kōng níng dōng fēng
hǎo shì jiā rén bàn zuì jìn héng zhī zhēng mèi yuán dōu guān   líng shàng   kōng suí liú shuǐ chóu chàng hóng   fēng dìng gēng tiān niàn dāng nián mén   jīn shàng   rén lèi