水龙吟

宋代 辛弃疾
词,为赋水龙吟。芗林侍郎向公告老所居,高宗皇帝御书所赐名也,与盘园相并云 断崖千丈孤松,挂冠更在松高处。平生袖手,故应休矣,功名良苦。笑指儿曹,人间醉梦,莫嗔惊妆。问黄金余几,旁人欲说,田园计、君推去。 叹息芗林旧隐,对先生、竹窗松户。一花一草,一觞一咏,风流杖屦。野马尘埃,扶摇下视,苍然如许。恨当年、九老图中,忘却画、盘园路。
  wèi shuǐ lóng yín xiāng lín shì láng xiàng gōng gào lǎo suǒ   gāo zōng huáng shū suǒ míng   pán yuán xiāng bìng yún
duàn qiān zhàng sōng   guà guān gèng zài sōng gāo chù píng shēng xiù shǒu   yīng xiū   gōng míng liáng xiào zhǐ ér cáo   rén jiān zuì mèng   chēn jīng zhuāng wèn huáng jīn   páng rén shuō   tián yuán jūn tuī
tàn xiāng lín jiù yǐn   duì xiān sheng zhú chuāng sōng huā cǎo   shāng yǒng   fēng liú zhàng chén āi   yáo xià shì   cāng rán hèn dāng nián jiǔ lǎo zhōng   wàng què huà pán yuán