水龙吟

宋代 赵长卿
无情风掠芭蕉响,还是重门已闭。银缸独对,相思方切,教人怎睡。解叹从前事,解叹了、依前鳖气。想他家那里,知人憔悴,相应是、睡也未。 且恁和衣强寝,奈无寐、依前重起。起来思想,当初与你,忒煞容易。及至而今也,半头天眼,不存不济。最消魂苦是,黄昏前后,冷清清地。
qíng fēng lüè jiāo xiǎng   hái shì chóng mén yín gāng duì   xiāng fāng qiē   jiào rén zěn shuì jiě tàn cóng qián shì   jiě tàn le qián biē xiǎng jiā   zhī rén qiáo cuì   xiāng yìng shì shuì wèi
qiě nèn qiáng qǐn   nài mèi qián zhòng lai xiǎng   dāng chū   shà róng zhì ér jīn   bàn tóu tiān yǎn   cún zuì xiāo hún shì   huáng hūn qián hòu   lěng qīng qīng