水龙吟

宋代 赵彦端
两山空翠烟霏,几□又入东君□。□□但见,肉红染杏,眉黄着柳。彩燕风轻,宝灯月满,欢连清书。是香山行处,苏仙座上,春不老,人依旧。 闻道新骑白凤,过章台、天香满袖。英姿不向,通明宫殿,人间未有。况是从来,爱留南国,名高北斗。看君恩,却与西湖涨绿,作长生酒。
liǎng shān kōng cuì yān fēi     yòu dōng jūn       dàn jiàn   ròu hóng rǎn xìng   méi huáng zhe liǔ cǎi yàn fēng qīng   bǎo dēng yuè mǎn   huān lián qīng shū shì xiāng shān xíng chǔ   xiān zuò shàng   chūn lǎo   rén jiù
wén dào xīn bái fèng   guò zhāng tái tiān xiāng mǎn xiù yīng 姿 xiàng   tōng míng gōng diàn 殿   rén jiān wèi yǒu kuàng shì cóng lái   ài liú nán guó   míng gāo běi dǒu kàn jūn ēn   què 西 zhàng 绿   zuò cháng shēng jiǔ