水龙吟

宋代 赵彦端
春溪漠漠如空,望中只与新愁去。何知尚有,烟间余怨,洛津闲赋。已瘦难丰,久离重见,好春如许。念海棠未老,荼_欲吐。且莫恨、风兼雨。 休问无情水驿,载幽怀、小桡轻船。君看睡起,平阶柳絮,入门花雾。才尽无奇,客残如扫,一尊谁举。怅行云断后,只应梦里,有澄江句。
chūn kōng   wàng zhōng zhǐ xīn chóu zhī shàng yǒu   yān jiān yuàn   luò jīn xián shòu nán fēng   jiǔ zhòng jiàn   hǎo chūn niàn hǎi táng wèi lǎo     _ qiě hèn fēng jiān
xiū wèn qíng shuǐ 驿   zài yōu huái 怀 xiǎo ráo qīng chuán jūn kàn shuì   píng jiē liǔ   mén huā cái jìn   cán sǎo   zūn shuí chàng xíng yún duàn hòu   zhǐ yīng mèng   yǒu chéng jiāng