水龙吟

宋代 曹勋
冻云阁雨,长风送雪,万里无凝滞。斜斜整整,纯白入素,应同太始。袁巷萧条,冷光寒透,有人曾至。但圆虚上下,澄明莹洁,如□□、混元气。 时听松篁泻坠。任山川、珠联玉缀。一尘不染,一毫不现,真空妙治。祥应三白,润归多稼,已成丰岁。待收拾大翁,茶盐贺喜,兴村东醉。
dòng yún   cháng fēng sòng xuě   wàn níng zhì xié xié zhěng zhěng   chún bái   yīng tóng tài shǐ yuán xiàng xiāo tiáo   lěng guāng hán tòu   yǒu rén céng zhì dàn yuán shàng xià   chéng míng yíng jié       hùn yuán
shí tīng sōng huáng xiè zhuì rèn shān chuān zhū lián zhuì chén rǎn   háo xiàn   zhēn kōng miào zhì xiáng yìng sān bái   rùn guī duō jià   chéng fēng suì dài shōu shí wēng   chá yán   xīng cūn dōng zuì