水龙吟

明代 王夫之
轻舠直上潇湘五。湖载取风光去。兰汤初浴,绛罗轻解,鸡头剥乳。 腻粉肌丰,苞香乍破,芳心暗吐。待笑他、石家赪面杨家,病齿虽天冶还。 含醋曾倩绿窗,深护全、不教香泥微污。莫愁秋老侬家,自有杏金丹驻。 唯应少府,无妻空老,长怜樊素。愿年年、岁岁相期,解佩蘋花洲渚。
qīng dāo zhí shàng xiāo xiāng zài fēng guāng lán tāng chū jiàng luó   qīng jiě tóu        
fěn fēng   bāo xiāng zhà   fāng xīn àn dài xiào shí jiā chēng miàn yáng jiā bìng chǐ   suī tiān 齿 hái      
hán céng qiàn 绿 chuāng   shēn quán jiào xiāng wēi chóu qiū lǎo nóng jiā yǒu   xìng jīn dān zhù      
wéi yīng shào   kōng lǎo   zhǎng lián fán yuàn nián nián suì suì xiāng jiě pèi   píng huā zhōu zhǔ