水龙吟

清代 龚自珍
虎头燕颔书生,相逢细把家门说。乾隆丙午,鲸波不靖,凤山围急。 愤气成神,大招不反,东瀛荡坼。便璇闺夜闭,影形相吊,髽子矮,秋灯碧。 宛宛玉钗一股,四十年、寒光不蚀。微铿枕上,岂知中有,海天龙血。 甲子吟钗,壬申以殉,钗飞吟歇。到而今,卷里钗声,如变徵,听还裂。
tóu yàn hàn shū shēng   xiāng féng jiā mén shuō qián lóng bǐng jīng   jìng fèng   shān wéi    
fèn chéng shén   zhāo fǎn   dōng yíng dàng chè biàn xuán 便 guī yǐng   xíng xiāng diào zhuā   zi ǎi qiū   dēng    
wǎn wǎn chāi   shí nián hán guāng shí wēi kēng zhěn shàng zhī   zhōng yǒu hǎi tiān   lóng xuè      
jiǎ yín chāi   rén shēn xùn   chāi fēi yín xiē dào ér jīn juǎn   chāi shēng   biàn zhǐ tīng   hái liè