水龙吟

清代 郑文焯
我怀栗里高风,醉来无复逃名地。黄农宇宙,荒唐一梦,人閒何世。 八表同昏,孤云自远,茫茫天意。叹沧江白发,酒醒甚处,空回首山河异。 直道伤心往事,百年中、眼看能几。如何转烛,支离南北,馀生至此。 落木悲秋,残尊送腊,感时危涕。念故山,薇老谁歌,采采向斜阳里。
huái 怀 gāo fēng   zuì lái táo míng huáng nóng zhòu huāng   táng mèng rén   xián shì    
biǎo tóng hūn   yún yuǎn   máng máng tiān tàn cāng jiāng bái jiǔ   xǐng shén chù kōng   huí shǒu shān    
zhí dào shāng xīn wǎng shì   bǎi nián zhōng yǎn kàn néng zhuǎn zhú zhī   nán běi shēng   zhì      
luò bēi qiū   cán zūn sòng   gǎn shí wēi niàn shān wēi   lǎo shuí cǎi   cǎi xiàng xié yáng