水龙吟

元代 王恽
喜看春雨如膏,东风吹作冰花转。海棠红瘦,梨花香淡,似嫌春晚。 纵使寒生,犹胜空隙,陌尘黄卷。道佳人拾翠,王孙忆草,都不负,寻芳眼。 欲见太平有象,除丰年、更何可羡。田家作苦,老臣忧国,眉头俱展。 最好知时,清明前后,一犁非浅。笑乐天空抱,元和诗律,梦金銮殿。
kàn chūn gāo   dōng fēng chuī zuò bīng huā zhuǎn hǎi táng hóng shòu   huā xiāng dàn shì   xián chūn wǎn    
zòng shǐ 使 hán shēng   yóu shèng kòng   chén huáng juǎn dào jiā rén shí cuì wáng   sūn cǎo dōu   xún   fāng yǎn    
jiàn tài píng yǒu xiàng   chú fēng nián gèng xiàn tián jiā zuò lǎo chén   yōu guó méi tóu   zhǎn      
zuì hǎo zhī shí   qīng míng qián hòu   fēi qiǎn xiào tiān kōng bào yuán   shī mèng   jīn luán diàn   殿