水龙吟

元代 王恽
凋零万木丛中,秋霜不陨苍筠节。十年相见,燕南赵北,无根行客。 妻病儿殇,归来空在,蒯缑弹铗。分躬耕垄□,□山鹊起,谁唤与,将军猎。 腰下铁丝有箭,柰荒寒、冷霾彪穴。见哀漂母,犹胜低首,看人颜色。 百折弥坚,一穷终泰,不容终结。望伯奇细写,履霜幽怨,洒西风血。
diāo líng wàn cóng zhōng   qiū shuāng yǔn cāng yún jié shí nián xiāng jiàn yàn   nán zhào běi   gēn xíng    
bìng ér shāng   guī lái kōng zài   kuǎi gōu dàn jiá fēn gōng gēng lǒng shān       què shuí   huàn jiāng   jūn liè    
yāo xià tiě yǒu jiàn   nài huāng hán lěng mái biāo xué jiàn āi piāo yóu shèng   shǒu kàn rén   yán      
bǎi zhé jiān   qióng zhōng tài   róng zhōng jié wàng xiě   shuāng yōu yuàn   fēng 西 xuè