水龙吟

宋代 晁端礼
夜来深雪前村路,应是早梅初绽。故人赠我,江头春信,南枝向暖。疏影横斜,暗香浮动,月明溪浅。向亭边驿畔,行人立马,频回首、空肠断。 别有玉溪仙馆。寿阳人、初匀妆面。天教占了,百花头上,和羹未晚。最是关情处,高楼上、一声羌管。仗谁人向道,何如留取,倚朱栏看。
lái shēn xuě qián cūn   yìng shì zǎo méi chū zhàn rén zèng   jiāng tóu chūn xìn   nán zhī xiàng nuǎn shū yǐng héng xié   àn xiāng dòng   yuè míng qiǎn xiàng tíng biān 驿 pàn   xíng rén   pín huí shǒu kōng cháng duàn
bié yǒu xiān guǎn shòu 寿 yáng rén chū yún zhuāng miàn tiān jiào zhàn le   bǎi huā tou shàng   gēng wèi wǎn zuì shì guān qíng chù   gāo lóu shàng shēng qiāng guǎn zhàng shuí rén xiàng dào   liú   zhū lán kàn