睡觉

宋代 范成大
漏箭声中断角哀,界窗犹有月徘徊。 心兵休为一蚊动,句法却从孤雁来。 漱罢玉池甘似醴,梦余金鼓辩如雷。 夜长展转添许事,推枕萧然一笑咍。
lòu jiàn shēng zhōng duàn jiǎo āi   jiè chuāng yóu yǒu yuè pái huái
xīn bīng xiū wèi wén dòng   què cóng yàn lái
shù chí gān shì   mèng jīn biàn léi
zhǎng zhǎn zhuǎn tiān shì   tuī zhěn xiāo rán xiào hāi