水荒子歌二首 其一

元代 鲜于枢
水荒子,日日悲歌向城市。辞危调苦不忍闻,妻孥散尽馀一身。 城中米贵丐者众,崎岖一饱经千门。城中昔食城外米,城外人今食城里。 耕者渐少田渐荒,政恐明年不如此。水荒子,行歌乞食良不恶,犹胜弄兵狱中死。
shuǐ huāng   bēi xiàng chéng shì wēi diào rěn wén   sàn jìn shēn    
chéng zhōng guì gài zhě zhòng   bǎo jīng qiān mén chéng zhōng shí chéng wài chéng   wài rén jīn shí chéng    
gēng zhě jiàn shǎo tián jiàn huāng   zhèng kǒng míng nián shuǐ huāng xíng   shí liáng è yóu   shèng nòng bīng zhōng