水荭花

宋代 董嗣杲
问花忆别向秋江,清占花丛白鸟双。 落日袅愁归钓岸,薰风吹艳入船窗。 情迷洲渚根无蒂,名寄闾阎曲有腔。 寒露拉摧浮脆尽,断矶绝岸出枯椿。
wèn huā bié xiàng qiū jiāng   qīng zhàn huā cóng bái niǎo shuāng  
luò niǎo chóu guī diào àn   xūn fēng chuī yàn chuán chuāng  
qíng zhōu zhǔ gēn   míng yán yǒu qiāng  
hán cuī cuì jǐn   duàn jué àn chū chūn 椿