水调歌头·坐久语寂寞

宋代 刘辰翁
坐久语寂寞,泉响忽翻空。不知龙者为雨,雨者为成龙。看取交流万壑,不数飞来千丈,高屋总淙淙。是事等恶剧,裂石敢争雄。敲铿訇,扪滑仄,藉蒙茸。苍浪向来半掩,厚意复谁容。欲说正元旧事,未必玄都千树,得似洞中红。檐语亦颠倒,洗尔不平胸。
zuò jiǔ   quán xiǎng fān kōng zhī lóng zhě wèi   zhě wèi chéng lóng kàn jiāo liú wàn   shù fēi lái qiān zhàng   gāo zǒng cóng cóng shì shì děng è   liè shí gǎn zhēng xióng qiāo kēng hōng   mén huá   méng róng cāng làng xiàng lái bàn yǎn   hòu shuí róng shuō zhèng yuán jiù shì   wèi xuán dōu qiān shù   de dòng zhōng hóng yán diān dào   ěr píng xiōng