水调歌头·醉击玉壶缺

宋代 蔡伸
醉击玉壶缺,恨写绿琴哀。悠悠往事谁问,离思渺难裁。绿野堂前桃李,燕子楼中歌吹,那忍首重回。唯有旧时月,远远逐人来。小庭空,清夜永,独徘徊。伴人幽怨,一枝潇洒陇头梅。肠断云帆西去,目送烟波东注,千里接长淮。为我将双泪,好过楚王台。
zuì quē   hèn xiě 绿 qín āi yōu yōu wǎng shì shuí wèn   miǎo nán cái 绿 táng qián táo   yàn zi lóu zhōng chuī   rěn shǒu chóng huí wéi yǒu jiù shí yuè   yuǎn yuǎn zhú rén lái xiǎo tíng kōng   qīng yǒng   pái huái bàn rén yōu yuàn   zhī xiāo lǒng tóu méi cháng duàn yún fān 西   sòng yān dōng zhù   qiān jiē cháng huái wèi jiāng shuāng lèi   hǎo guò chǔ wáng tái